• Trang chủ
  • Văn Mẫu
  • Viết một đoạn văn ngắn nêu cảm nghĩ về một người thân trong gia đình
57 lượt xem

Viết một đoạn văn ngắn nêu cảm nghĩ về một người thân trong gia đình

1. Đoạn văn biểu cảm về mẹ

Mẹ thân yêu của con ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm!

Trong cuộc đời này, chắc chắn rằng mẹ là người phụ nữ quan trọng nhất đời con. Người sinh thành, dưỡng dục, dạy bảo con là mẹ. Người bạn luôn thông cảm, an ủi, hiểu lòng con nhất cũng là mẹ. Mẹ lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Bữa cơm mẹ nấu con ăn no lạ thường. Vì con, cuộc đời mẹ đã trải bao đắng cay ngọt bùi. Vì con, mẹ đổ cả mồ hôi, xương máu. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương sao mà thân thương, trìu mến vậy!

Con được lớn khôn là do mẹ nuôi nấng mỗi ngày. Đôi bàn tay ấy luôn nắm lấy tay con trong mọi lúc khó khăn hoạn nạn. Mát dịu bàn tay mẹ luôn xoa đầu khi con làm việc tốt. Một bàn tay ấm áp, chứa chan tình yêu thương đặt lên vai cho con niềm hi vọng. Nếu một ngày con mất mẹ, chắc chắn rằng ngày ấy là ngày con đau khổ nhất. Bởi mẹ là ngọn gió mát lành thổi vào đời con. Nếu ngọn gió ấy ngừng thổi, con không biết mình sẽ ra sao mẹ à!

2. Đoạn văn ngắn cảm nghĩ về mẹ

Trên thế gian này, mẹ chính là người phụ nữ quan trọng nhất của con. Từ khi con sinh ra, tuy phải chịu bao nhiêu cơn đau về thể xác nhưng mẹ vẫn nở nụ cười thật dịu dàng cùng đôi bàn tay ấm áp ôm con vào lòng. Đối với con, mẹ giống như một thiên thần tốt bụng luôn chăm sóc, bảo vệ và che chở cho con trước mọi khó khăn của cuộc đời. Dường như da mặt của mẹ đã đen rạm đi, hốc hác hơn trước. Mái tóc mẹ vàng hoe vì những chuỗi ngày dài lam lũ cơ cực mẹ phải làm việc dưới trời nắng. Đôi mắt của mẹ thật hiền từ, chất chứa bao yêu thương, luôn tiếp cho con niềm tin vào cuộc sống ngày mai. Con yêu nhất đôi bàn tay mẹ, đôi bàn tay đã tần tảo không ngại nắng mưa nuôi dưỡng con đến ngày hôm nay. Vậy mà, con chẳng thể làm gì để báo đáp công lao trời bể của mẹ. Con không thể cho mẹ một giấc ngủ bình yên như mẹ đã cho, không thể cho mẹ một cuộc sống an nhàn hay một niềm vui bé nhỏ nhưng mẹ vẫn luôn yêu thương con, an ủi con, động viên con và luôn đồng hành cùng con trong từng bước chân của cuộc đời. Con chỉ muốn nói với mẹ rằng “Con yêu mẹ!”

3. Viết một đoạn văn biểu cảm về người thân trong gia đình

Đã là con người ai chẳng yêu gia đình mình, yêu cái hương khế ngọt tuổi thơ rải dọc theo triền sông nhỏ, yêu cái vẫy đuôi xoắn tít của chú cún, yêu tất cả những gì được thấy là hay ho qua con mắt thời trẻ nhỏ, một thời thơ dại và ngây ngô. Là một lẽ tất nhiên, trẻ con yêu mẹ, yêu cha, những người gắn bó cả đời với chúng. Tuổi thơ tôi gắn bó nhất với bà ngoại. Tôi yêu nhất bà ngoại của tôi. Tầm tôi hai, ba tuổi tôi cứ nghĩ bà cụ nào cũng hiền và đẹp như bà tôi. Bởi một lẽ, hình ảnh bà gần như choán hết tâm trí tôi, bà lo cho tôi mọi thứ, lúc nào bà cũng ở bên tôi, đưa tôi vào thế giới diệu kỳ chuyện cổ. Bà tôi vẫn đẹp, một cái đẹp hiền hòa, dịu dàng. Những lọn tóc dày của bà hàng ngày tôi vẫn miệt mài tết thành bím. Và khi soi mình trong gương bà chỉ cười trừ. Tôi yêu bà, yêu hương hoa bưởi tinh khiết vấn vương trong mái tóc, yêu đêm trăng bà bày cách ngồi đan rổ, yêu buổi trưa nắng theo bà ra đồng. Dáng người cao cao, đôi bàn tay nhăn nheo mà ấm áp, như truyền làn hơi ấm vào tâm hồn tôi, như chắt lọc những giọt nước tinh khiết nhất chảy vào tâm trí, từ cái thế giới ngoài khoảng sân, góc vườn nhà mình. Trước cái thế giới bao la mà tôi sẽ xòe cánh bay vào đó, bà như một tấm khiên mỏng manh đánh bật những điều xấu xa và đưa tôi đi đúng hướng, là một người hoa tiêu vững vàng rắn rỏi lại đầu óc tôi hướng về cái thiện. Bà còn là nhiều điều quý giá nữa mà tạo hóa ban tặng cho tôi.Cái cười nheo nheo mắt, cái vỗ về an ủi của bà, tôi quên sao được. Nếu trong cuộc đời này tôi quên đi những điều đó cũng có nghĩa là quên đi tuổi thơ, quên đi quá khứ, quên đi niềm vui và hạnh phúc. Chỉ ở bên bà tôi mới nghe được tiếng sóng vỗ của biển, tiếng nhạn kêu trong cây lá xào xạc lay động trong khoảng trời vàng vàng… Những kho tàng kiến thức bà mở ra cho tôi sẽ mở thêm cho tôi tình yêu quê hương đất nước, con người…Như một chân lý của cuộc đời, bà, vị thần ánh sáng của tôi, sẽ mãi mãi giữ một vị trí quan tọng trong tim đứa cháu hiếu thảo này. Bà ơi! Có lời nào để cháu nói hết được nỗi tiếc thương bà…

4. Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ về bà

Nếu có ai hỏi tôi rằng một trong những người mà tôi yêu thương nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội .Bà tôi là người nhân hậu và hiền từ nhưng gần như suốt cuộc đời của bà chỉ là những khó khăn và bệnh tật. Tôi thương bà lắm! Tôi thương cái mái tóc xoăn xoăn điểm bạc của bà, thương cái dáng đi chầm chậm mà khập khễnh của bà. Bảy mươi tuổi mà tôi trông bà có vẻ già hơn so với người cùng tuổTôi còn biết có lúc đi ra chợ bà nhìn thấy một người ăn xin nghèo khổ thì không bao giờ bà quay lưng lơ đi mà bà sẵn sàng rút ra một tờ tiền trong ví của mình, gấp gọn làm đôi rồi bỏ vào nón của người ăn xin đó. Tôi thật cảm phục trước tấm lòng yêu thương vô hạn và trái tim rộng mở của bà luôn rộng mở đối với bất kì ai!

5. Phát biểu cảm nghĩ về một người thân của em ngắn gọn

Anh trai của tôi là một hình mẫu sống mà tôi luôn hướng đên. Anh không chỉ là anh trai ruột của tôi, mà còn là người bạn đồng hành, người bạn đáng tin cậy trong mọi tình huống. Sự tận tâm, nghiêm khắc và hỗ trợ của anh đã là điểm tựa vững chắc giúp tôi vượt qua những tình huống khó khăn trong học tập, cuộc sống.

Anh tôi hơn tôi 9 tuổi và hiện đang học đại học. Anh không chỉ học giỏi, biết tận dụng thời gian làm thêm phụ giúp gia đình, mà còn là một người có tâm hồn luôn lạc quan và tràn đầy năng lượng tích cực. Mỗi lần anh về thăm nhà, bằng những lời khuyên, sự chỉ bảo của anh mà tôi như được truyền thêm động lực và niềm tin tích cực. Tôi tự dặn lòng mình rằng, phải càng thêm nỗ lực học tập và rèn luyện để không phụ sự kỳ vọng của bố mẹ và anh trai của tôi.

Bữa cơm gia đình ngày hôm nay của nhà tôi trở nên vui vẻ, ấm cúng hơn vì anh về thăm nhà. Anh tôi không chỉ là người thân, người bạn đồng hành cùng tôi trên con đường tương lai, mà còn mang lại cho tôi niềm tin, sống có lý tưởng và ước mơ. Tôi cảm thấy may mắn vô cùng vì có một người thân như anh trong cuộc sống của mình.

6. Viết đoạn văn ngắn khoảng 10 câu trình bày cảm nhận của em về một người thân trong gia đình

Viết đoạn văn ngắn khoảng 10 câu trình bày cảm nhận của em về một người thân trong gia đình trong đó có sử dụng ít nhất 3 phó từ gạch chân dưới các phó từ đó

Trong tâm trí tôi từ thuở thơ bé, ông nội tôi là người có ảnh hưởng vô cùng sâu sắc đến mấy đứa nhỏ như chúng tôi. Ông là một người thích sưu tầm, nghiên cứu và kiên trì. Với tính cách ấy, ông đã có ảnh hưởng lớn đến tôi, truyền cho tôi đam mê khám phá văn hóa và lịch sử, đưa tôi đến với thế giới khoa học rộng lớn và biết nỗ lực hơn trong học tập, rèn luyện. Từ đó, tôi trưởng thành hơn, hiểu chuyện và sống có lý tưởng, biết phấn đấu hơn.

Trái ngược với vẻ bề ngoài cương nghị, ông tôi là người có tấm lòng nhân ái và cũng rất hài hước. Trong mắt một đứa nhỏ như tôi, ông nội luôn biết tìm kiếm giải pháp với suy nghĩ lạc quan, tích cực trước những vấn đề khó. Tinh thần yêu đời, trẻ trung của ông là nguồn động viên cho mọi thành viên trong gia đình.

Với tôi, ông chính là người thân quan trọng nhất, là nơi bình yên để tôi được học hỏi mỗi ngày. Có ông, tôi đã có thêm nhận thức về ý nghĩa và giá trị của tình yêu thương, sự đoàn kết trong gia đình.

=> Phó từ dùng trong đoạn văn:

+ Vô cùng, chính là: phó từ chỉ mức độ.

+ Luôn: phó từ chỉ tần suất.

7. Bài văn cảm nghĩ về bà lớp 7 ngắn

Bài văn biểu cảm về bà – Mẫu 1

Có lẽ đối với mỗi người, gia đình có vai trò vô cùng quan trọng. Với riêng em cũng vậy. Người mà em yêu quý nhất trong gia đình chính là bà nội của em.

Năm nay bà em đã gần bảy mươi tuổi, nhưng bà vẫn còn minh mẫn lắm. Bà em có dáng người nhỏ. Lưng của bà đã bị còng xuống. Đó là dấu ấn còn lại của cả một cuộc đời nhọc nhằn vất vả. Biết bao năm tháng bà đã làm việc cần mẫn để nuôi gia đình.

Bà có một khuôn mặt phúc hậu. Mái tóc đã bạc trắng. Làn da in hằn dấu vết của thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi sáng. Đôi mắt của bà đã mờ đục đi nhiều. Nhưng cái nhìn trìu mến không vì thế mà bị phai nhòa, em có thể cảm nhận được từ ánh nhìn của bà là cả bầu trời yêu thương với con cháu. Trong mắt của em, bà vẫn đẹp – một vẻ đẹp hiền từ như những bà tiên trong truyện cổ tích.

Em thích nhất là đôi bàn tay của bà. Đôi bàn tay với những nếp nhăn nheo nhưng rất ấm áp. Đôi bàn đại đã làm lụng lo cơm ăn áo mặc cho cả gia đình. Em vẫn thường ngồi bên nghe bà kể chuyện, rồi nắm lấy bàn tay bà áp lên gò má của mình. Hơi ấm mà bàn tay mà mang lại như một nguồn sức sống ấm nóng sưởi ấm tâm hồn em.

Những vất vả trong cuộc sống vẫn không làm mất đi sức khỏe và sự minh mẫn của bà. Bà nội của em vẫn có thói quen tập thể dục buổi sáng đều đặn. Bà vẫn nhớ rõ những câu chuyện ngày xưa để kể cho em nghe. Nhờ có bà mà em đã thấu hiểu hơn nỗi khổ cực của nhân dân ta trong những năm chiến tranh ác liệt. Buổi tối đến, em thường ngủ cùng bà, rúc đầu vào cánh tay của bà nghe bà kể cho những câu chuyện cổ tích.

Thời gian trôi qua, em ngày một khôn lớn hơn, còn và em thì ngày càng càng già đi. Có nhiều đêm đông khi giật mình tỉnh dậy em thấy dáng hình gầy gò của bà đang tỉ mẩn đan cho em chiếc áo ấm. Tình yêu vô bờ ấy của bà, còn có câu từ nào có thể diễn tả được nữa. Em lại cảm thấy thương bà nhiều hơn nữa.

Công việc của bố mẹ em rất bận rộn. Hầu như từ nhỏ tới lớn, em đều do một tay bà nội chăm sóc. Em lớn lên nhờ có sự chăm sóc ân cần và ấm áp, nhờ những cái ôm động viên, những cái xoa đầu khích lệ. Bà còn dạy em phải biết yêu thương, biết chia sẻ với mọi người. Nhờ có sự động viên của bà mà em đã cố gắng học tập thật tốt để tương lai sẽ trở thành một người có ích cho xã hội.

Thời gian qua đi thật nhanh, nhưng với em thì bà nội vẫn là người thân mà em gắn bó nhất trong cuộc đời. Em hy vọng bà sẽ luôn khỏe mạnh để sống với em thật lâu hơn nữa. Từ tận đáy lòng, em muốn gửi lời yêu thương đến người bà của mình.

Bài văn cảm nghĩ về bà – Mẫu 2

Từ nhỏ, em đã sống với bà ngoại vì bố mẹ em đi làm xa nhà, bà là người luôn yêu thương và dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho em.

Bà em đã gần 70 tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dạy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về.

Bà ngoại em là người rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải đi học và ăn ngủ đúng giờ, giờ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà nhắc nhở em và yêu cầu em viết bản kiểm điểm sau đó đọc cho bà nghe. Bà không bao giờ mắng hay nói nặng lời với em, bà bảo em là con gái nên chỉ cần bà nói nhẹ là phải biết nghe lời. Có những lúc em được điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em phải luôn cố gắng học để bố mẹ ở xa yên tâm làm việc.

Cuộc sống tuy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, nhưng bù lại em lại nhận được tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại, điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Những buổi chiều cuối tuần, được nghỉ học, em lại giúp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc sâu cho bà. Buổi tối hai bà cháu cùng xem phim, và bà lại kể cho em nghe về lịch sử và có rất nhiều những kỉ niệm trong quá khứ của bà.

Bà là người dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống từ nết ăn, nết ở sao cho vừa lòng mọi người. Chính vì điều này nên dù ở trên trường hay ở nhà, em vẫn luôn được mọi người khen là con ngoan, trò giỏi. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho em, bà vui lắm, vì thành tích học tập của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi về tới nhà, bà thường gọi điện báo tin cho bố mẹ em biết về kết quả học tập của em, và bố mẹ lại khen ngợi em.

Em luôn trân trọng và biết ơn bà ngoại của em, bởi bà là người đã vất vả nuôi dạy em nên người. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em.

Bài văn cảm nghĩ về bà – Mẫu 3

Với tôi, bà không chỉ là một người thân, mà còn là một biểu tượng của tình mẫu tử, sự hiểu biết và tận tâm. Mỗi khi nhìn thấy bà, tôi luôn cảm thấy được sự ấm áp và an yên bên cạnh người phụ nữ có mái tóc bạc phơ nhưng tâm hồn vẫn trẻ trung và đẹp đẽ.

Bà là người kiên trì và sáng tạo, luôn biết cách vượt qua mọi thách thức trong cuộc sống. Những câu chuyện về những ngày khó khăn và những đổi mới bất ngờ của bà là nguồn động viên lớn đối với tôi. Bà đã giúp tôi nhìn nhận cuộc sống một cách lạc quan và tìm thấy giá trị đích thực.

Tâm hồn lạc quan và vui vẻ của bà là nguồn sáng tạo cho cả gia đình. Bà luôn biết cách tỏa sáng những khía cạnh tích cực trong mọi tình huống. Đôi khi, chỉ cần một bữa cơm với những đồ ăn yêu thích do bà nấu, cả gia đình chúng tôi cũng trở nên ấm cúng và hạnh phúc.

Sự quan tâm và chăm sóc của bà không bao giờ ngừng. Bà là người lắng nghe tận tâm và luôn sẵn lòng chia sẻ những lời khuyên sâu sắc. Bà là người hướng dẫn tận tâm, giúp tôi nhận ra những giá trị quan trọng trong cuộc sống và đồng hành trong hành trình trưởng thành.

Nụ cười ấm áp và ánh sáng trong đôi mắt của bà là nguồn động viên mạnh mẽ. Bà là biểu tượng của sức mạnh và sự mềm mại cùng một lúc. Sự hiện diện của bà không chỉ làm tôi cảm thấy an toàn, mà còn giúp tôi nhìn nhận cuộc sống một cách lạc quan.

Với tôi, bà không chỉ là người thân, mà còn là người đồng hành, người bạn tuyệt vời và nguồn động viên vô tận. Bà là người tuyệt nhất với tôi, mang trong mình sức sống và tình yêu thương, tạo nên vẻ đẹp đặc biệt và không thể nào lẫn vào đâu được.

8. Viết một đoạn văn (khoảng 150 đến 200 chữ) trình bày cảm nghĩ về mẹ

Đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về mẹ – Mẫu 1

Tự bao đời nay, tình mẹ luôn được ngợi ca như biển Thái Bình, “như nước trong nguồn chảy ra”. Quả thực vậy tình mẫu tử là một tình cảm thiêng liêng, cao quý theo ta suốt cuộc đời này. Mẹ là người đã phải trải qua chín tháng mười ngày vất vả, khổ cực để sinh thành nên ta, mẹ nuôi dưỡng ta bằng tiếng hát, bằng dòng sữa mát ngọt dịu êm. Mẹ tần tảo lo lắng nuôi dạy cho ta thành người, mẹ như ánh sao rực rỡ soi sáng cuộc đời của ta, làm sao có thể nói hết công lao to lớn, vĩ đại của mẹ, làm sao gánh hết những vất vả, nhọc nhằn mẹ chịu vì con.

Mỗi lần cất tiếng gọi mẹ là lòng ta lại dâng trào bao cảm xúc, mẹ – chỉ một từ thôi sao mà thiêng liêng quá đỗi. Mẹ như người thầy, người chị chia sẻ với ta những kinh nghiệm sống, động viên ta những lúc ta buồn, thất bại trong học tập, chia tay với người yêu. Mẹ là động lực để ta tin tưởng và có niềm tin vào cuộc đời, mẹ luôn là người dang tay đỡ ta khi ta vấp ngã, khi ta khó khăn. Mẹ vất vả, hi sinh cả cuộc đời mình cho ta mà không than thở điều gì cả, có những lúc ta cáu giận vô cớ, nặng lời với mẹ, mẹ chỉ im lặng, mẹ lặng lẽ giấu nước mắt trong nụ cười với ta. Mẹ luôn động viên, tin tưởng vào quyết định của ta. Mẹ, tình mẹ cao cả và tuyệt vời biết bao, mỗi chúng ta cần phải biết trân trọng, yêu thương, chăm sóc, quan tâm đến mẹ nhiều hơn nữa, có bao giờ chúng ta để ý đến tóc mẹ đã điểm những sợi bạc, có hay những nếp nhăn hằn nơi khóe mắt.

Mẹ yêu thương, chăm sóc ta từng li từng tí, vậy mà vẫn còn nhiều kẻ không biết trân trọng, yêu quí mẹ của mình, có những người con bất hiếu đối xử tệ bạc với mẹ mình, không làm tròn chữ hiếu, đạo làm con. Hỡi những ai đang còn có mẹ bên mình, hãy trân trọng những phút giây quí báu này: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?”

Viết cảm nhận của em về mẹ – Mẫu 2

Mẹ – người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Nụ cười trên gương mặt ấm áp của mẹ như là nguồn động viên vô song, làm cho mọi khó khăn trở nên dễ dàng hơn. Mỗi buổi sáng, bữa cơm nóng hổi do tay mẹ chăm sóc, không chỉ là động lực cho một ngày mới mẻ mà còn là hương vị tình thương chân thành.

Mẹ không chỉ là người nấu ăn giỏi, mà còn là “nghệ sĩ” của không gian gia đình. Những bức tranh, những bông hoa được sắp đặt tỉ mỉ trong nhà luôn tạo cho không gian trở nên gần gũi và ấm cúng. Mẹ làm cho mỗi ngày trở nên ý nghĩa, mỗi khoảnh khắc bên mẹ là một quà tặng vô giá.

Tình mẹ không điều kiện, là nguồn động viên khi tâm hồn bất an. Mẹ không chỉ đồng hành trong những khoảnh khắc vui vẻ mà còn ở bên tôi trong những lúc khó khăn nhất. Điều tuyệt vời nhất là mẹ là hình mẫu sống, bản ngã của tình thương và sự hy sinh. Bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào, mẹ luôn là nơi trở về an toàn và hạnh phúc.

Viết bài văn biểu cảm về người mẹ thân yêu của em – Mẫu 3

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”… Vâng, từ xưa đến nay mỗi khi nhắc đến hình tượng người mẹ, họ luôn nghĩ đến một tình cảm thật bao la, chân thành và ấm áp chứa chan bao tình yêu. Thật cao quý và may mắn biết bao đối với những ai còn mẹ. Lòng mẹ, cũng chính là tình mẫu tử. Đó là một thứ thiêng liêng, quý giá xuất phát từ tâm hồn long lanh như pha lê, dịu ngọt như dòng suối của mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình.

“Mẫu” là mẹ, “tử“ là con. Hai từ này hầu như chưa bao giờ xa cách, ví như cho dù họ có cách xa bao lâu, bao xa thì tâm hồn của mẹ và con luôn hòa quyện vào nhau. Khi con còn bé thơ, từ lúc vừa chào đời đã được bàn tay của mẹ dỗ dành, nâng niu. Một chút lớn nữa, mẹ cũng là người đỡ từng bước đi đầu tiên. Khi đi học, cũng có những lúc con ham chơi khiến mẹ buồn lòng nhưng mẹ vẫn không bao giờ buồn hay hờn trách con, luôn chỉ bảo cho con thứ gì đúng, thứ gì sai. Tất cả những đều ấy đã đều chứng minh được thế nào là tình mẹ. Và con cũng đã đáp lại tình cảm ấy bằng sự thành công, sự hiếu thảo mà mỗi người đều có thể đạt được bằng chính sự nỗ lực của mình. Nhưng tình con dành cho mẹ không bao giờ bằng tình mẹ dành cho con. Đó cho ta thấy sự tuyệt diệu về đức hy sinh của người “mẫu”, người mẹ mà ta không thể lý giải được.

Không thể không nói đến một số trường hợp ngoại lệ. Cũng đã có nhiều người mẹ nhẫn tâm vứt bỏ đi cốt nhục, những đứa con ruột thịt của mình không lý do. Tôi không thể hiểu được tại sao lại có người như thế. Những việc như vậy có đáng để bị xã hội chê trách không? Hay sâu trong tâm hồn của họ đang nghĩ những gì, có ăn năn hối hận không? Chúng chỉ là những đứa trẻ thơ cần tình thương ấm áp, dịu ngọt của mẹ thôi mà… Họ đã vô tình làm vấy bẩn sự thiêng liêng cao quý của ba chữ vàng “tình mẫu tử“ mà chúng ta hằng nghĩ đến và yêu quý nó. Mẹ dành tình cảm cao qúy, đầy sự hy sinh khắc khổ đó cho con thì con cũng phải đáp lại bằng những thứ thiêng gần như thế. Mẹ không bao giờ đòi hỏi nhiều ở con, luôn mong con thành đạt, hạnh phúc thì đó cũng chính là niềm vui của mẹ. Và đồng thời con cũng là niềm tin, là hy vọng, hoài bão của mẹ. Tất cả những gì tốt nhất cũng đều dành cho con.

Những ai đang còn mẹ thì hãy biết quý trọng và giữ gìn nó. Có những thứ khi đã qua rồi thì không bao giờ lấy lại được. Tình cảm của mẹ như ánh sáng trên cao, bóng mát trên cao, như dòng sữa ngọt ngào. Cuộc đời thật công bằng biết bao khi đã cho cho mỗi người chúng ta thứ gọi là “tình mẫu tử”….